Teya Salat
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 11

 Chương 33: Nụ hôn đầu bị cướp 1
Hỏi: "Đây là vật gì nha? Vừa rồi Phùng Thái Úy sao lại như vậy?"
Cổ Lạc Nhi lập tức cất kỹ cơ nỏ.
Ra vẻ thần bí nói: "Đây là pháp bảo của ta, không thể nói cho ngươi biết."
"Dừng." Đông Phong Linh không cho là đúng nói, "Lại còn pháp bảo nữa, vừa rồi nếu không có ta, ngươi không bị hai người bọn họ giết mới là lạ."
Cổ Lạc Nhi biết nàng nói không sai, lại không chịu nhận thua.
Mạnh miệng nói: "Pháp bảo của ta không phải vừa bị rơi mất sao."
Sợ Đông Phong Linh lại hỏi tới, vộng vàng chuyển đề tài.
"Phong Linh, ngươi tới đây lúc nào? Chuyện vừa rồi, ngươi đều đã thấy?"
Đông Phong Linh đáp: "Ta vừa tới, chỉ thấy hai người bọn họ muốn liên thủ đối phó ngươi. Nhưng mà, ta biết bọn họ sao lại muốn giết ngươi."
Giọng điệu thở dài, dựa lưng vào thân cây, tại tàng cây ngồi xuống.
Cổ Lạc Nhi cũng theo nàng, ngồi xuống dưới tàng cây.
Hỏi: "Ngươi biết chuyện hai người bọn họ tư thông?"
Không phải nàng không giữ lời để lộ, mà là Đông Phong Linh hiển nhiên biết rõ việc này, Cổ Lạc Nhi không cần thiết phải gạt nàng.
Hơn nữa, đối với loại người Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi như vậy, có uy tín để làm gì?
Bọn họ chính là muốn mạng của nàng.
Hôm nay Đông Phong Linh giúp nàng đại ân, lại không có chút dáng vẻ nào của công chúa, làm cho Cổ Lạc Nhi đối với nàng rất có hảo cảm.
Phải nói, là loại cảm giác nhất kiến như cố. (mới quen đã thân)
Đông Phong Linh cau mày, trong mắt hiện ra nét chán ghét, lập tức lại thay đổi một kiểu chịu đựng cùng tuổi tác bất đồng.
"Ngươi cũng biết? Ta đã sớm biết hai người bọn họ tư thông như thế này, nhưng là hoàng huynh chỉ để ý ngủ, mẫu hậu cũng mọi việc không để ý tới, hừ, khiến cho bọn họ quen thói vô pháp vô thiên."
"Mẫu hậu ngươi cũng biết?" Cổ Lạc Nhi ngạc nhiên hỏi.
Đông Phong Túy lười thì không nói, Thái hậu lại cũng có thể đối với chuyện con dâu mình cũng nam nhân khác tư thông mà không để ý tới.
Cái này có chút không bình thường a.
Biểu lộ trên mặt Đông Phong Linh cũng không thể tưởng tượng nổi.
"Mẫu hậu biết rõ a, ta với người đã nói qua nhiều lần. Lúc đầu người hờ hững , về sau bị ta ép, mới nói, hoàng huynh cũng không để ý, người tốn sức để ý làm gì? Dù sao cũng sẽ không để nàng ta làm ra chuyện có Tôn tử, không sao cả. Còn khuyên ta đừng mò mẫm quan tâm."
Cổ Lạc Nhi cảm thán lắc đầu.
Vị hoàng đế này, cái hậu cung này, thật sự là quá đặc biệt quá kì quái, cùng với hoàng đế và hậu cung nàng biết hoàn toàn bất đồng.
Một chút cũng không phù hợp lẽ thường chứ sao.
Gia đình của Hoàng đế này, chỉ có Đông Phong Linh còn xử sự được giống người bình thường.
"Đúng rồi, ngươi là ai nha? Ta chưa có gặp qua ngươi."
Đông Phong Linh quan sát Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi nhìn nhìn Bố y trên người mình, lúng túng cười cười.
Lối ăn mặc này của nàng, không chủ không nô, không giống cung phi, cũng không giống cung nữ, đúng là bất luân bất loại.
 (nô: kẻ hầu hạ. Bất luân bất loại: chẳng ra cái gì cả.)
Nhìn cả hoàng cung, chỉ sợ sẽ không tìm ra kẻ thứ hai .
Chắc chắn không lâu sau, người xa lạ trong nội cung nhìn thấy nàng, không cần hỏi cũng biết nàng là ai.
Đông Phong Linh giờ phút này hỏi nàng, chỉ vì tin tức Tiên phi nương nương mặc Bố y còn chưa tung ra thôi.
Ngượng ngùng nói: "Cái đó, ta tên là Cổ Lạc Nhi, tạm thời là Tiên phi của hoàng huynh ngươi."
Nàng thật sự là không muốn làm Tiên phi gì đó, cũng không muốn tự giới thiệu mình như vậy, lại không biết giải thích với Đông Phong Linh thân phận của mình như thế nào.
Đông Phong Linh bừng tỉnh đại ngộ.
"Hóa ra tỷ chính là Tiên phi nha, a, nói như vậy, ta phải gọi tỷ là hoàng tẩu."
"Đừng đừng đừng," Cổ Lạc Nhi vội vàng khoát tay, "Ngàn vạn lần đừng gọi ta hoàng tẩu gì đó, ta chẳng qua chỉ là phi tử trên danh nghĩa thôi, muội gọi ta là Lạc nhi a."
Đông Phong Linh cũng không kiên trì.
"Được rồi, ta gọi tỷ là Lạc nhi."
Ngay sau đó "Phốc" cười một tiếng, nói: "Hoàng huynh của ta tất cả phi tử đều là phi tử trên danh nghĩa, hắn chưa từng sủng hạnh qua ai, tỷ chớ vì cái này mà để ý."
"Ta sẽ không ."
Cổ Lạc Nhi xấu hổ.
Nàng đương nhiên sẽ không để ý, nàng để ý chính là vẫn còn phải treo cái danh tiếng Tiên phi.
Nhưng sẽ nhanh thôi, chỉ cần nàng tiếp tục bán tranh mấy ngày nữa, là có thể chuộc thân .
Đông Phong Linh lại hỏi: "Làm sao tỷ lại đến nơi này ? Đây là một phế viên, chưa từng có người đến ."
Điều này cũng chính là lời Cổ Lạc Nhi muốn hỏi Đông Phong Linh.
"Ta là đuổi theo một con chim nhỏ mà vào. Muội thì sao? Tại sao lại tới đây?"
Đông Phong Linh cười khanh khách nói: "Ta cũng là vì hai con chim nhỏ kia, muốn nhìn một chút chúng nó có sinh ra tiểu bảo bảo hay không. Thật sự là anh hùng sở kiến lược đồng."
 (anh hùng sở kiến lược đồng: nôm na có nghĩa là anh hùng có chung chí lớn á)
Cổ Lạc Nhi càng thêm xấu hổ.
Xem Đông Phong Linh nói, lại còn là anh hùng, có như vậy cũng là anh hùng sao? Anh hùng xem Điểu nhi sao?
Trên cây hai con Điểu Nhi tựa như hiểu lời Đông Phong Linh, từ trên cây bay xuống, đứng ở đầu vai của nàng.
Ánh mắt như bốn hạt đậu đen nhánh lại tràn ngập địch ý nhìn Cổ Lạc Nhi.
Cổ Lạc Nhi tức giận trừng lại mắt chúng nó.
"Hừ, ta chẳng qua chỉ xem mà thôi, cũng sẽ không động tới tiểu bảo bảo của các ngươi, các ngươi làm gì phải nhìn ta như vậy?"
Hừ, vừa rồi nếu không phải tại chúng nó, nàng cũng sẽ không bị Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi phát hiện.
Đương nhiên, cũng sẽ không có khả năng được quen người bạn Đông Phong Linh này.
Thật sự là bằng hữu đây, nàng cảm giác Đông Phong Linh chính là một bằng hữu đáng để kết giao.
Đông Phong Linh nhẹ nhàng vuốt ve hai con Điểu Nhi trên vai, ôn nhu dặn dò.
"Nàng gọi là Lạc nhi, là bạn tốt của ta, từ nay về sau các ngươi cũng phải đối xử với nàng tốt nha."
Chim nhỏ "Chiêm chiếp" hót mấy tiếng, cũng không biết là tỏ vẻ đồng ý hay phản đối.
Cổ Lạc Nhi cùng Đông Phong Linh nhìn nhau cười.
Giữa bằng hữu cũng cần ăn ý, các nàng đều không hẹn mà cùng coi đối phương là bằng hữu.
Đêm đó, Cổ Lạc Nhi vẫn nằm dưới ngọn đèn dầu vùi đầu tận lực làm việc.
Cổ đại không có đèn điện, thật là quá phiền toái.
Nhiều lần, tóc của nàng không cẩn thận đụng phải ngọn lửa trên đèn dầu, bị đốt cháy rụi vài sợi.
Điều này làm cho nàng cảm giác, dường như lại nhớ tới ký túc xá trường học.
Đèn ký túc xá mỗi tối vừa đến giờ là tắt, nếu muốn xem sách gì, cũng đành phải đốt nến.
Thường thường sáng sớm đứng dậy soi gương, luôn có lọn tóc xoắn khúc cháy vàng ở trên trán.
May mắn chưa từng cháy đến quá tai.
Cổ Lạc Nhi đã vẽ xong bức thứ ba, hiện tại đang vẽ đến bức thứ tư.
Đêm nay nàng muốn tranh thủ vẽ nhiều hơn, thật nhiều để kiếm chút bạc, nhanh một chút vì mình chuộc thân.
Tất cả bức họa đã cơ bản hoàn thành, chỉ còn lại ánh mắt .
Đông Phong Túy bừng bừng trên giấy, hắn lười biếng cười, khóe môi hơi nhếch, khiến cho Cổ Lạc Nhi tim từng hồi đập nhanh.
Ai, tuyệt thế mỹ nam chính là tuyệt thế mỹ nam, đã xem qua vô số lần nụ cười của hắn rồi, vẫn bị hắn làm cho mê say.
Cho dù là chỉ đối mặt với hắn qua một bức họa.
Cho dù là, tranh này còn do chính nàng vẽ ra.



Chương 34: Nụ hôn đầu bị cướp 2
Cổ Lạc Nhi cảm thán rất nhiều, lại hưng phấn không hiểu, mê say người rất tốt, mê say người mới có thể kiếm được tiền nha.
Xoa xoa bàn tay, cúi người ở trước bức tranh, cực kỳ nghiêm túc bắt đầu vẽ ánh mắt Đông Phong Túy.
Họa long điểm tình, ánh mắt là nơi mấu chốt nhất, thành hay bại là ở động tác này.
Ánh sáng trước mắt đột nhiên tối sầm lại, Cổ Lạc Nhi cảm thấy có một trận gió mát lướt qua hai gò má, lay động ngọn lửa đèn dầu trước mặt.
Ngọn lửa đung đưa, ánh sáng lúc sáng lúc tối.
Ánh mắt cũng đã hoa hoa.
Bút trong tay không tự chủ rơi nặng một chút, Cổ Lạc Nhi vội vàng nhấc bút, nhìn kỹ xem trên giấy, không khỏi hô to hỏng bét.
Vốn là một đôi mỹ đồng thanh tú phi phàm, lần này tốt lắm, trong đó một con mắt biến thành mắt Trương phi mãnh hoàn báo. (ý nói mắt trừng to như Trương Phi)
Hoàn toàn mất đi sắc thái lười biếng như sương mù che chắn của Đông Phong Túy.
Hai con mắt một to một nhỏ nhìn chằm chằm nàng, vô cùng tức cười.
Cổ Lạc Nhi buồn bực vứt bút xuống, cũng quay lại trừng mắt với người trong tranh.
Xong rồi xong rồi, bạc của nàng a, hai trăm lượng bạc a, cứ như vậy bị hớ .
Cổ Lạc Nhi nâng giá Đông Phong Túy lên gấp đôi, ngày hôm qua hai bức họa sau đều là bán hai trăm lượng bạc một bức.
Ngày mai vốn định tiếp tục tăng giá, nói không chừng có thể bán được ba trăm lượng bạc một bức.
Ba trăm lượng a.
Cổ Lạc Nhi lòng đang đau đớn.
Bên tai truyền đến một tiếng cười nhạo vô cùng nhẹ.
"Ai?"
Cổ Lạc Nhi thấp giọng quát hỏi, quay người sang.
Đúng rồi, nàng rõ ràng đã đóng cửa sổ rất chặt, vì sao lại có gió thổi vào?
Mới vừa rồi chỉ biết bực bội thương tâm, cũng không nghĩ tới điểm này.
Vừa mới xoay người một cái, Cổ Lạc Nhi liền sợ tới mức thiếu chút nữa kêu ra tiếng, cũng thiếu chút thụt lùi lại phía sau.
Nếu không phải kiêng dè bức tranh trên giường, gọi người tiến đến lại phát hiện bí mật của nàng, sợ rằng nàng thật sự đã kêu lên.
Nếu không phải chân của nàng đang để trên giường, lùi cũng không lùi được, chỉ sợ nàng thật sự sẽ lùi về sau vài bước.
Không, không phải vài bước, là có thể lui bao nhiêu liền lui bấy nhiêu.
Bởi vì, trước mặt của nàng, có một người mặc y phục dạ hành màu đen đang đứng.
Người kia trên đầu đội mũ vành, mép mũ có hắc sa rũ xuống, không nhìn thấy dung mạo của hắn.
Chỉ từ hình thể có thể phân biệt ra, đây là một nam nhân.
Hơn nữa là một nam nhân tương đối cao lớn.
Bằng mắt thường của Cổ Lạc Nhi phỏng đoán, chừng 1m8 mấy, cùng Đông Phong Túy và hắc y soái ca bức bách nàng ăn tiêu hồn tán cũng không khác là bao.
Hơn nữa, thân hình hoàn mỹ giống nhau.
Chẳng lẽ, nàng lại gặp được một soái ca nữa?
Nàng thật đúng là có số đụng đến soái ca.
Chẳng qua là, tại sao soái ca trước mắt làm cho nàng có một loại cảm giác vô hình bị áp bách?
Là bởi vì trên người hắn phát ra khí thế không cách nào hình dung?
Hay là bởi vì ngọn đèn dầu chiếu lên vách tường bóng dáng màu đen to lớn của hắn?
Hắn hiển nhiên là từ cửa sổ tiến vào, bởi vì, cơn gió vừa rồi chính là theo phương hướng cửa sổ thổi tới.
Hiện tại, cửa sổ đã bị đóng lại.
"Ngươi là ai? Ngươi tới đây làm gì?"
Cổ Lạc Nhi cố gắng tự trấn định thấp giọng hỏi.
Có một số việc, đã tránh không khỏi, không bằng dũng cảm đối mặt.
Nên hiểu kinh hoàng sợ hãi không có ích lợi gì, không phải sao? Không bằng tỉnh táo mà suy nghĩ biện pháp.
Cổ Lạc Nhi từ trước đến nay tin tưởng vững chắc nguyên tắc này.
Người bịt mặt trước mắt không trả lời, trái lại đi về phía Cổ Lại Nhi.
Từng bước một, chậm rãi đi tới.
Cổ Lạc Nhi khẩn trương theo dõi hắn, trong đầu nhanh chóng chuyển đủ loại ý nghĩ.
Hắn muốn làm gì?
Nàng nên làm cái gì bây giờ?
Người bịt mặt đi đến trước giường, cũng không nhìn nàng, mà là nhẹ nhàng nghiêng đầu, thưởng thức bức họa nàng đặt ở trên giường kia.
Cổ Lạc Nhi loáng thoáng nghe thấy dưới khăn che mặt truyền đến một tiếng cười nhạo rất nhỏ.
Tâm lại bắt đầu đau xót, ba trăm lượng bạc của nàng a.
Mà tên đầu sỏ gây nên kết cục thảm hại này lại vẫn đang cười nhạo nàng.
Cổ Lạc Nhi tức giận, nhất thời quên sợ hãi, đưa tay bắt lấy tay áo người bịt mặt.
Trừng mắt hắn, hạ thấp giọng kêu lên: "Này, đều tại ngươi, nếu không phải ngươi, ta đây bức họa cũng sẽ không bị phá hỏng. Ngươi phải bồi thường ta bạc."
"Tham tiền."
Cũng là thanh âm đè thấp.
Thanh âm thập phần trầm thấp, mang theo chút khàn khàn, nhưng lại dễ nghe đến cực điểm.
Cổ Lạc Nhi không biết có phải là ảo giác của mình hay không, thanh âm này dường như nàng đã từng nghe qua ở đâu.
Cách rất gần, người bịt mặt lại nghiêng nhẹ đầu, mạng che mặt che trên mặt của hắn, Cổ Lạc Nhi có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy đường nét nghiêng bên mặt.
Ngọn đèn một bên chiếu tới người bịt mặt, khiến chiếu lên mạng che mặt càng thêm thông suốt.
Cổ Lạc Nhi thậm chí có thể thấy được sống mũi hắn cao thẳng, cùng với đôi môi câu hồn toát phách.
Chỉ là thấy không được rõ ràng.
Nhưng cho dù là nhìn không rõ, cũng có thể tưởng tượng ra được, bờ môi kia cỡ nào mị hoặc lòng người.
Có lẽ, chính bởi vì không rõ ràng, nên càng tăng thêm vài phần mông lung hấp dẫn.
Cổ Lạc Nhi thấy thế ngây người, không tự chủ nuốt nuốt nước miếng.
Ánh mắt phóng đến trên môi người bịt mặt như thế nào cũng thu không trở lại.
Xong rồi xong rồi, Cổ Lạc Nhi trong lòng kêu to, bệnh hoa si của nàng dường như càng ngày càng nghiêm trọng.
Người bịt mặt tựa như cảm nhận được ánh mắt của nàng, thẳng người lên, không hề nhìn bức tranh trên giường, nhìn lại Cổ Lạc Nhi.
Dưới mạng che mặt lại truyền tới một tiếng cười nhạo cực thấp.
Cổ Lạc Nhi vừa thẹn vừa giận, cố gắng tựa đầu qua một bên.
Nàng thật sự không biết giận chính mình, hay là nên giận cái người bịt mặt kia.
Thật sự là đem thể diện vứt xuống, cư nhiên đối với nam nhân che mặt lại phạm hoa si.
Nàng cũng không phải là chưa từng thấy qua mỹ nam.
Người này đẹp hơn nữa, có thể so sánh được với Đông Phong Túy sao?
"Ngươi rốt cuộc là ai? Rốt cuộc muốn làm gì?" Cổ Lạc Nhi căm tức mà chất vấn.
Người bịt mặt vẫn không đáp lại, ngoài điện lại truyền đến tiếng nói to ồn ào.
Có tiếng bước chân hỗn loạn, còn có tiếng nói, tựa hồ còn có tiếng kim loại va chạm.
Chẳng qua là nghe không được rõ lắm.
Người bịt mặt duỗi cánh tay ra, ôm vai Cổ Lạc Nhi.
Ở bên tai nàng nhỏ giọng nói: "Bên ngoài đang bắt thích khách, ngươi tốt nhất ngoan ngoãn đứng ở trong phòng, đừng lên tiếng."
Cái mạng che mặt ma sát trên trên cổ Cổ Lạc Nhi, ngứa một chút.
Cổ Lạc Nhi bừng tỉnh đại ngộ.
Hết sức quay đầu lại, thấp giọng hỏi: "Ngươi chính là tên thích khách kia."
"Đúng vậy. Cho nên, ngươi phải biết, nếu ngươi kêu ra tiếng, sẽ có hậu quả gì."
Người bịt mặt dùng tay kia quơ quơ trước mặt Cổ Lạc Nhi, trong tay có một đạo hàn quang thoáng qua.
Cổ Lạc Nhi trấn định như thường nói: "Ngươi yên tâm, chính là vì mấy bức tranh trên giường kia, ta cũng sẽ không mở cửa để cho người ta vào."
Người bịt mặt lại tiếp tục một tiếng cười nhạo, thả Cổ Lạc Nhi.
Dứt khoát ngồi ở mép trên giường, cầm lấy ba bức họa còn lại của Cổ Lạc Nhi thưởng thức.
Cổ Lạc Nhi dùng sức phủi bả vai, vừa rồi người bịt mặt ôm lấy vai của nàng, dường như bắn ra bụi bặm vậy.



Chương 35: Ngươi là người của trẫm, vì sao còn nghĩ tới người khác?1
Nàng chính là tức giận .
Người này, đã chạy đến nơi của nàng lánh nạn, còn dám uy hiếp nàng.
Uy hiếp nàng thì không nói, người ta là vì chạy thoát thân, vội vã bất đắc dĩ, nàng có thể lý giải.
Nhưng hắn dựa vào cái gì mà cười nhạo nàng?
Cười nhạo thì thôi, còn được một mà tiếp, cười nhạo hai ba cái liền, thật quá mức.
Người bịt mặt lại giống như không phát hiện ra động tác của nàng, dù bận vẫn ung dung ngồi ở bên giường.
Đột nhiên hỏi: "Ngươi thích hắn?"
"Ai?"
Cổ Lạc Nhi không hiểu gì hỏi.
Lập tức kịp thời phản ứng, người bịt mặt đang chỉ chính là bức họa Đông Phong Túy.
Nhún nhún vai, đáp: "Ta mới không thèm thích hắn, chỉ là một tên lười mà thôi."
"Vậy ngươi vì sao lại vẽ hắn?"
"Vẽ hắn, chẳng qua là vì kiếm ít bạc thôi."
"Thật sự một chút cũng không thích? Vậy sao ngươi có thể vẽ được tỉ mỉ như vậy, vẽ được giống như vậy?"
Người bịt mặt bộ dáng tựa hồ như có chút mất hứng.
"Ta giỏi về quan sát chứ sao. Bức tranh được không tốt, làm sao bán với giá cao được?"
Cổ Lạc Nhi tự tự nhiên nhiên mà nói.
Người bịt mặt hừ một tiếng, phản phản phục phục xem bức tranh.
Cổ Lạc Nhi không có hứng thú đi tìm hiểu tại sao hắn mất hứng, thấy hắn một mực xem tranh, đẩy đẩy đầu vai hắn.
Hỏi: "Này, ngươi thích không? Ta có thể ưu tiên bán cho ngươi."
"Ta mới không cần."
Người bịt mặt một cước vứt tranh xuống dưới, đứng lên.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, sau đó truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
"Nương nương, người đã ngủ chưa?"
Thanh âm của Thi Vũ Lộng Tình.
Cổ Lạc Nhi vì vẽ tranh, đều cài then bên trong, các nàng không vào được.
"Ta vừa mới ngủ. Làm sao vậy?"
"Nương nương, vừa rồi nghe nói, trong nội cung có thích khách. Nương nương thỉnh mở cửa a, để chúng tỳ đi vào, một mình người ở bên trong, tụi nô tỳ không yên lòng."
Cổ Lạc Nhi đương nhiên đã sớm đoán được các nàng đến là để nói chuyện của thích khách, đương nhiên càng sẽ không ra mở cửa cho các nàng.
Qua loa nói: "Ta không sao , các ngươi đừng lo lắng, đi ngủ đi."
"Nương nương, thật sự không có thích khách sao?"
"Thật không có. Cửa sổ đều đã đóng chặt, thích khách muốn vào cũng không vào được a."
Cổ Lạc Nhi nói đến đây, quay đầu lại trừng người bịt mặt một cái.
Người này, chẳng những vào được, còn hại nàng làm hỏng một bức họa sắp hoàn thành.
Thi Vũ Lộng Tình lại khuyên mấy câu, thấy Cổ Lạc Nhi thủy chung không chịu mở cửa, đành phải thôi.
Liên tục dặn dò nàng chú ý, cửa chính cửa sổ các loại phải đóng kỹ, sau đó mới rời đi.
Cổ Lạc Nhi nghe thấy các nàng ở bên ngoài nói với người khác: "Nương nương nói, bên trong không có thích khách, xin đại nhân yên tâm."
Sau đó là thanh âm một nam tử xa lạ.
"Nếu nương nương nói không có, như vậy ty chức liền đến nơi khác đi thăm dò . Nếu có manh mối thích khách, thỉnh hai vị nói cho ta biết."
"Đại nhân yên tâm đi, chúng ta biết rồi."
Một hồi tiếng bước chân hỗn loạn qua đi, ngoài cửa khôi phục lại yên tĩnh.
Tiếp qua được một chút, cả Tử Tiêu Cung đều trở lại trong giấc ngủ yên lặng.
Người bịt mặt nói: "Đa tạ Tiên phi nương nương yểm hộ."
Dứt lời, vạch một góc mạng che mặt, nhanh chóng ở trên môi Cổ Lạc Nhi nhẹ lướt qua.
Cổ Lạc Nhi chỉ cảm thấy trên môi giống có một phiến vũ mao nhẹ nhàng quét qua, toàn thân lại giống bị dòng điện đánh trúng.
Cảm giác tê tê ngứa ngứa, từ bên môi nhanh chóng lan tràn đến toàn thân.
Nàng còn chưa kịp thấy rõ dáng vẻ người bịt mặt, thậm chí còn không kịp phản ứng xảy ra chuyện gì, người bịt mặt đã thẳng người dậy, đem cái mạng che mặt một lần nữa kéo xuống.
"Đây là tạ lễ."
Tạ lễ? Tạ lễ cái gì?
Cổ Lạc Nhi tỉnh tỉnh mê mê mà nghĩ, cho tới bây giờ linh quang đại não giờ phút này lại giống một loại sắt rỉ, như thế nào cũng không hoạt động được.
Mắt thấy người bịt mặt chạy tới cửa sổ, muốn kéo cửa sổ ra, Cổ Lạc Nhi nóng nảy.
Lại bất chấp suy nghĩ chuyện gì vừa mới xảy ra.
Thấp giọng kêu lên về phía hắn: "Này, ngươi còn không chưa đền tranh cho ta."
Người bịt mặt lắc đầu, nhẹ nhàng thở dài.
"Thật là một nữ nhân không biết đủ."
Trở lại bên người Cổ Lạc Nhi, lưng quay về phía ngọn đèn, lần nữa kéo ra hắc sa che mặt.
Cổ Lạc Nhi theo lệ cũ chưa kịp thấy rõ dung mạo của hắn, chỉ cảm thấy trên môi lại va chạm vào cái gì đó.
Lúc này tới hơi nặng một chút, không giống vũ mao.
Ấm áp ôn nhu , còn mang theo chút hương vị mùi sương hoa thơm ngát.
Cảm giác tê tê ngứa ngứa như điện giật trong nháy mắt lại lan tràn đến toàn thân.
Chỉ thoáng cái, người bịt mặt liền đứng thẳng dậy, buông mạng che mặt xuống.
Thuận tay cuốn lại bức tranh trên giường bị hỏng của Cổ Lạc Nhi, giấu ở trên người.
"Đền ngươi, bức họa này thuộc về ta."
Không đợi Cổ Lạc Nhi kịp phản ứng, người đã lướt đến bên cửa sổ, kéo cửa sổ ra.
Cổ Lạc Nhi ngây ngốc đứng trong phòng.
Thẳng đến khi một cơn gió nhẹ theo cửa sổ thổi tới trên mặt của nàng, nàng mới thanh tỉnh lại.
Rốt cục hiểu được chuyện gì xảy ra, Cổ Lạc Nhi "A" phát ra một tiếng thét chói tai.
Trời ạ, nụ hôn đầu của nàng, nụ hôn đầu của nàng bị cái tên đáng chết kia cướp đi.
Cướp đi nụ hôn đầu của nàng, lại vẫn còn nói là tạ lễ cùng bồi thường cho nàng.
Hắn nghĩ hắn là ai?
Hắn cho rằng nữ hài tử thiên hạ đều ngóng trông nụ hôn của hắn sao?
Đúng rồi, rốt cuộc hắn là ai?
Ngoài cửa lại truyền tới thanh âm dồn dập.
Tiếp đó tiếng Thi Vũ Lộng Tình lại từ ngoài cửa vang lên.
"Nương nương, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Mở cửa ra nha."
Cổ Lạc Nhi vội vàng nói: "Không có việc gì không có việc gì, là ta mơ ác mộng, không có việc gì ."
Lặng lẽ đi đến cửa sổ, không tiếng động đem cửa sổ đóng kỹ .
"Nương nương, thật sự không có chuyện gì sao? Có phải có thích khách hay không? Xin ngài mở cửa ra a."
Cổ Lạc Nhi nào dám mở cửa, lặng lẽ đi trở về bên giường, đem bức hoạ cuộn tròn lại.
Sau đó hướng về phía ngoài cửa cao giọng nói: "Thật sự không có việc gì mà, chỉ là một ác mộng. Được rồi, ta muốn tiếp tục ngủ, các ngươi cũng ngủ đi thôi."
Thi Vũ Lộng Tình không cách nào khác, đành phải trở lại gian phòng của mình đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Cổ Lạc Nhi trước khi xuất môn, hỏi Thi Vũ Lộng Tình.
"Tối hôm qua xảy ra chuyện gì? Có thích khách thật sao?"
Thi Vũ Lộng Tình lắc đầu.
"Cũng không rõ ràng lắm."
Cổ Lạc Nhi vội vã đi ra ngoài bán tranh, cũng không có hỏi nhiều.
Hôm nay mấy bức tranh theo thường lệ bán được rất thuận lợi, kiếm liền chín trăm lượng bạc.
Đông Phong Túy thật sự là đáng giá a.
Cổ Lạc Nhi cao hứng rất nhiều, không khỏi đau lòng về bức họa bị hỏng tối hôm qua.
Bằng không, hôm nay nàng có thể được thêm ba trăm lượng bạc .
Nghĩ Thi Vũ Lộng Tình ở Cầm Sắt điện cả ngày cùng nàng trong căn phòng rách nát, ăn cơm rau dưa, vì vậy mua chút điểm tâm nổi tiếng trên đường, mua cho hai nàng mang về.
Chính nàng đương nhiên ở bên ngoài ăn ngon một bữa.
Hôm nay hoàng cung cảnh giới nghiêm ngặt khác thường, lại không nghe ngóng được tin tức gì.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_66
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .